MÙA GẦN GỤI - Tản văn

By Đào Phong Lan

 

Những ngày cuối cùng của tháng 6 năm nay là những ngày đầu tiên của mùa mưa sài gòn. Những trận mưa to ồn ào náo nhiệt đến và đi đều đột ngột không báo trước bao giờ. Mưa reo vang trên phố trẻ con hò hét trên phố và đoàn người co ro trên phố… Trời tối lại cây xanh lên dòng sông Sài Gòn mênh mang nước… Bên những hè phố dưới những trạm chờ xe bus những vòm cây những hiên nhà có nghĩa là tất cả những nơi nào có thể cho ta một nơi ấm áp và khô ráo thì từng đôi từng đôi ríu rít hoặc lặng lẽ đều lấy cớ tránh một cơn mưa dài tìm đến đó và đứng nép vào nhau…

Vì là một cơn mưa Sài Gòn trên đường phố Sài Gòn nên cái giây phút con người bỗng nhiên chầm chậm lại im ắng lại sẽ quý báu vô cùng. Bởi hàng ngày người ta xô nhau mải miết cuốn vào guồng đua bất tận của cuộc sống. Hiếm hoi lắm cái lúc người ta đứng bên nhau trong khí trời lành lạnh chỉ có đôi tay nắm vào nhau là ấm áp và ngửa cổ nhìn trời thấy từng chuỗi nước trong veo đang rơi xuống tan ra trên mặt phố… Thấy từng vòm me biêng biếc không ngừng xao động những sóng lá dập dìu trong gió và cả thành phố như dịu lại trong một khoảnh khắc…. Người ta thèm một ly trà bốc khói một mâm cơm nóng hổi một vòng tay ấm của một người…

Bạn sẽ thấy hôm nay một ngày mưa dài nhất một lời nhắn âm thầm xuất hiện bên cạnh nick của một người quen khi bạn online "Em à những ngày mưa gió như thế này anh rất nhớ em"… Mưa đã khiến người ta cô đơn và thấy cần nhau hơn bao giờ hết và có thể bạn đã định nhắn tin cho một người nào đó rằng: "Em ước giá bây giờ có anh"…Cuộc sống của bạn trong những ngày mưa bỗng nhiên trở nên thanh khiết mềm mại và đẹp lạ kỳ. Vì bạn biết ngày mai trời sẽ nắng.

Những người không có cớ nép lại ở một hiên nhà thì sẽ có cớ vội vàng đi trong trời mưa lớn. Đây đó những cậu học sinh nghịch ngợm đầu trần áo sơ mi phanh cổ đạp xe và hát vang trời dưới cơn mưa kia là bác xích lô già rũ cơn mệt mỏi trôi theo dòng nước hối hả trên đường về cạnh bạn là những người cha người mẹ vội vàng đi đón con tan học hoặc đang đi về nhà vì trong mắt họ lấp lánh một luồng ánh sáng ấm áp. Và trong đó có bạn bạn hoà vào dòng người đó thấy họ thật gần gũi và thân thuộc biết bao nhiêu.

Không giống cái mưa phùn lất phất rét căm căm của trời Hà Nội cũng không giống cái mưa tầm tã hun hút của Huế mưa Sài Gòn như các cô gái sài gòn nổi đoá lên rồi bỗng êm dịu lại nhanh bất ngờ. Từng cơn giông đổ xuống cởi mở chân thành trao hết mình cho cuộc sống rồi không e dè gì nữa khi lòng đã trọn vẹn ngưng dòng nước lại để rồi chỉ trong một chốc mưa lại cuồng nhiệt hơn…

Mùa này ở Sài Gòn người ta luôn mang theo áo mưa bởi mưa có thể đến bất cứ lúc nào mà không cần báo trước như một người khách quá thân quen của gia đình đến chơi nhà lúc nào cũng được. Và người ta cũng không cần phải nhớ mang theo áo mưa bởi vì biết chỉ mưa một lát thôi là tạnh cơn mưa chỉ để lại chút loáng nước trên hè phố chút hơi ẩm trong vòm cây và luồng không khí mát mẻ tràn về. Tiết trời như vậy khiến người ta sẽ rủ rê bạn bè đi ăn phá lấu nghêu hấp xả ốc len xào dừa phở bún riêu hoặc đầm ấm hơn thì rủ bạn bè tới nhà chụm đầu vào cùng làm món bánh xèo hoặc nũng nịu đòi mẹ nấu canh cua rau đay dọn lên với mắm tôm cà pháo mâm cơm nghi ngút khói ăn giữa khí trời lành lạnh.

Mưa cũng gợi thèm nhớ cá đồng. Cá rô cá lóc cá trê kho gừng hay cá linh kho nước dừa cá kèo kho tiêu hoặc lẩu mắm cá linh vừa ăn vừa nghe mưa lắc rắc trên mái nhà. Cánh đàn ông thì rủ nhau đẩy đưa ly rượu ở các quán cóc bờ kè hẻm phố hay gần cầu Thị Nghè quán cóc chênh vênh mép sông vừa lai rai vừa ầu ơ ví dầu cứ thủng thẳng thung thăng "Dạ cổ hoài lang" cứ xàng xê hồ trường "Võ Đông Sơ Bạch Thu Hà" dù nước sông dâng cao thì dzô vẫn cứ dzô ! Người say rượu không té vào sông mà té vào tình vào ngãi !

Và dù thế nào dẫu sài gòn ồn ào sôi động này ngày càng sôi động thì ngày càng nhiều người dành cho nhau những quãng thời gian dù ít ỏi so với quỹ thời gian cả một đời người vào những ngày mưa đang tới và sẽ tới như một cái lý do vô cùng xứng đáng khi người ta nói hôm nay mưa mà… để thật sự trong tâm mỗi người có một mùa - mùa của sự gần gụi… cho ai đấy người nào đấy muốn được gần bên nhau…

Đào Phong Lan

More...

VỊ KỶ

By Đào Phong Lan

Truyện ngắn


Ngày tôi bảo tôi muốn lấy chồng mẹ nói cha mẹ sắp li dị. Tôi hốt hoảng nhìn lên gương mặt mẹ thấy những nếp nhăn líu ríu xô nhau tứ phía khoé mắt mẹ như mảnh vườn bị cày xới những ánh mắt tươi vui trốc gốc phô ra đám rễ nhợt nhạt tàn tạ. Tôi bước lùi vào bóng tối hét lên: "Không! Con không chấp nhận điều đó!". Người con gái sắp lấy chồng trong tôi vẫn chưa là một người đàn bà trưởng thành. Giá tôi vòng tay ôm mẹ hôn mẹ xoa dịu nỗi đau của mẹ mọi việc sẽ khác.

Nhưng tôi chỉ mải đi tìm cho câu hỏi một câu trả lời.

* *

Mẹ bảo: Đàn ông khốn nạn lắm hèn nữa!" Tôi không tin! Cha chỉ là một trong vô số đàn ông hiện hữu trên đời như chiếc lá giữa muôn ngàn chiếc lá. Tôi sang nhà cô Thạnh hàng xóm nghe cô bảo: "Đàn ông như quần áo chỉ hợp với từng người. Với người này nó tôn sắc đẹp với người kia nó là sự kệch cỡm". Tôi nhìn đống quần áo nhàu nhĩ vương vãi trên nền nhà ngơ ngẩn.

Mẹ bảo giá có một ít tiền có lẽ mẹ đã bỏ đi. Hai bảy năm trời sống với cha tôi biết mẹ không giữ riêng cho mình một đồng lẻ. Đang đi làm cha bắt về nghỉ mất sức mẹ ngơ ngác lủi thủi ra vào giữa căn nhà rộng ngày ba bữa cơm tất bật chợ búa giặt giũ. Dồn ba tháng lương hưu mới may được cho tôi bộ quần áo diện với bạn bè. Mẹ ít ra ngoài có thì chỉ ra đến chợ từ chợ về nhà quãng đường ngắn không kịp thở dài. Những bộ quần áo của mẹ nép sâu vào góc tủ nhường chỗ cho mớ quần áo tầm thường chỉ hợp với phông chợ búa.

Thảng hoặc thấy tôi ái ngại mẹ cười buồn: Mẹ quen rồi. Bóng mẹ quẫy trên đất. Tôi bảo: Mẹ ơi mẹ đừng nói thế! Chả ai quen được nỗi khổ bao giờ. Mẹ bảo: có chứ con! Chịu được là quen được! Con người ta chịu đựng giỏi lắm! Tôi nhìn lên tóc mẹ những sợi tóc không chịu theo nếp cũ đổ quặt sang một bên. Ngay cả chúng bao nhiêu năm còn chưa quen được nếp...


* * *


Cha trầm giọng:
- Cha có muốn li dị với mẹ con đâu? Ý mẹ con muốn thế! Lá đơn mẹ viết cha vẫn không ký vẫn còn để trên bàn.

Lá đơn để ngỏ lời lẽ ngắn gọn lạnh lùng. Ôi người mẹ yêu dấu của tôi bình thường người dịu dàng yếu đuổi thế mà giọng điệu lá đơn cứng cỏi tàn nhẫn không ngờ. Lý do đơn giản: không thể tiếp tục sống chung được nữa! Không một lời phàn nàn hay giải thích.

Tôi quay ngoắt lại:
- Thực ra cha cũng không muốn sống với mẹ con nữa phải không?

Cha tôi thoắt bối rối:
- Sao con lại nói thế?

- Vì nếu cha còn yêu mẹ cha đã xé lá đơn đi rồi!

Cha tôi lắc đầu:
- Con gái! Con nghĩ đơn giản quá! Hãy ngồi xuống đây! Đành phải nói cho con sự thực đau lòng vậy dù cha không muốn... Mẹ con quan hệ với người đàn ông khác đã mấy tháng nay. Mà cha thì không chịu được nhục. Cha là đàn ông!

Tôi nghe giọng mình khàn đục:
- Không! Cha lầm rồi! Đã lâu mẹ chưa bao giờ đi đâu không hề gặp ai...

- Thì cha cũng đâu có ngờ! Nhưng nếu con không tin... Trưa nay ăn cơm xong con đừng ngủ trưa nữa con sẽ biết.

Tôi run rẩy. Họng khô đắng. Dạ dày đau thốc. Một cảm giác nhờ nhợ luồn lên họng. Tôi muốn bỏ cơm nhưng sợ mẹ nghi ngờ.

Xong bữa cơm tôi giả vờ lên phòng như thường lệ. Cha tôi từ lâu không về ăn cơm chỉ bốn mẹ con quây quần quanh cái bàn nhỏ. Tôi lắng nghe tiếng nước chảy bát đĩa chạm lách cách tiếng hai đứa em tôi chào mẹ đi học. Rồi im lặng.

Tôi nghe tiếng mở tủ tiếng loạt soạt của quần áo ở phòng bên và tiếng chân rón rén đi ra. Tim tôi đập dữ dội mặt nóng bừng tôi ngạt thở không nhấc nổi chân. Khi tôi lẩy bẩy xuống được cầu thang thì cổng ngoài đã khoá.

Tôi muốn gào lên chửi rủa đập phá. Mẹ của tôi. Người phụ nữ thủy chung đã trở thành kẻ xấu xa đốn mạt. Một người đàn bà năm mươi tuổi ba đưa con đứa con lớn đã đến tuổi lấy chồng mà còn lén lút vụng trộm. Tôi thấy nhục quá nhục cho cả cha tôi.

Tối cha về tôi kể lại người lắc đầu:
- Con đã tin lời cha chưa? Cha cũng chỉ mới nghe cô Thạnh nói.

Cô Thạnh? Vậy ra cô Thạnh là người phát hiện. Thật đẹp mặt! Trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông. Chính mẹ đã đầy chúng tôi vào vũng bùn nhơ nhớp.


* * *


Buổi trưa mẹ dọn cơm lên âu yếm nói với tôi:
- Con gọi hai em xuống ăn cơm cho các em còn đi học.

Tôi quay phắt đi mắt tối lại cho các em đi học hay để mẹ có thêm thời gian cho nhân tình của mẹ? Trưa nay tôi quyết đi theo bắt quả tang. Tôi sẽ làm ầm ĩ lên. Việc gì tôi phải giữ gìn? Mẹ đã không biết nghĩ.

Nhưng tôi không khám phá thêm được gì ngoài việc mẹ có thêm nhiều tiền hơn. Mẹ lấy tiền ở đâu ra khi lương cha giờ đây chỉ đủ trang trải cho những nhu cầu bình thường nhất? Đôi khi lén nhìn vào lỗ khoá tôi thấy mẹ đem tiền ra đếm lẩm nhẩm vào mủm mỉm cười. Tôi càng căm ghét mẹ vì những lúc ấy trông mẹ tươi tắn và rạng rỡ quá! Hừ! Cái tuổi hồi xuân làm đổ đốn một người đàn bà.

Cứ buổi trưa tôi lại theo mẹ một quãng nhưng cứ đến góc ngoặt của chợ mẹ lại biến mất tôi mất dấu. Trăm lần như một. Nỗi căm ghét trong tôi ứ tràn thêm và nỗi đau dai dẳng nằm sâu trong lòng cồm cộm như một viên sỏi thận.

Tôi chăm chút cho cha hơn mỗi khi cha ở nhà. Tôi thương cho người đàn ông đau khổ và bất hạnh trong cha. Mẹ là kẻ trí trá. Mẹ bảo với tôi đàn ông khốn nạn và hèn hạ rồi lấy cớ đó ruồng rẫy cha để thậm thụt với một kẻ cũng là đàn ông.

Mẹ buồn hẳn khi thấy tôi không còn quấn quít mẹ như xưa nữa. Tôi nói cộc lốc trả lời mẹ nhát gừng nhưng rồi mẹ quá bận bịu với người đàn ông ấy tôi cay đắng nghĩ để mà chú ý đến tôi.

Một hôm mẹ bảo mẹ sẽ cho tôi một số vốn khi đi lấy chồng. Ngạt thở vì uất tôi lao sầm sầm lên cầu thang sập mạnh cửa phòng. Tôi cần gì xây dựng một gia đình bằng đống đổ nát của một gia đình đang thối rữa và băng hoại từng ngày bởi một người mẹ như thế?


* * *


Tôi lao vào nhà cô Thạnh không cần gõ cửa. Tôi sẽ nhờ cô dẫn đến nơi ấy. Tự trọng mà làm gì? Sĩ diện mà làm gì? Cô Thạnh đã biết. Mẹ sẽ để rơi mặt nạ của mẹ. Tôi chấp nhận tất cả còn hơn cứ để nỗi đau mãi âm ỉ thế này.

Cửa bật mở. Cô Thạnh đang ngồi trên đùi cha tôi. Mặt hai người xám ngoét. Một cơn gió lạnh thốc tới. Tôi nôn tung toé xuống sàn. Khi loạng choạng đi ra tôi nghe hàng xóm thì thào: Lâu rồi! Cả hai năm trời ấy chứ!

Tôi ngửa mặt đi trên đường. Trên những lầu cao người ta phơi quần áo. Chợt nhớ lời cô Thạnh đàn ông chỉ là quần áo. Cha ơi! Với cô ấy cha là loại quần áo gì hở cha?

Buổi trưa ăn cơm xong tôi ra đường trước mẹ. Suốt bữa cơm cha không dám nhìn tôi rất lâu rồi cha mới ăn trưa ở nhà. Chẳng ai ngạc nhiên. Tôi thấy mối liên hệ giữa các thành viên trong gia đình giờ đây sao mà lỏng lẻo quá.

Tôi chờ mẹ ở góc ngoặt. Chẳng còn gì để mất tôi sẽ ngả ván bài trước mặt hai người. Tôi và các em tôi cần cuộc sống trong sạch chứ không phải bầu trời ô nhiễm cha mẹ đang đầu độc chúng tôi.

Mẹ kia tất tả lắm hay là sợ sệt? Rồi chẳng cần phải giấu diếm lâu nữa đâu mẹ ạ!

Mẹ ngoặt vào góc chợ vào một ngõ nhỏ. Ra thế! Hèn nào tôi không biết. Mẹ bấm chuông rồi nhìn quanh. Có một người đàn ông ra mở cửa. Mẹ vào nhà. Cửa đóng lại ngay.

Tôi cuống quýt làm sao bắt quả tang được họ bây giờ? Nếu tôi gõ cửa họ sẽ đề phòng và thế là xong mọi cố gắng đâm uổng phí! Tôi sốt ruột. Chỉ sốt ruột! Nỗi đau đã chai lì.

Mười lăm phút sau có một bà già ra mở cửa chắc là người giúp việc chuẩn bị đi chợ. Tôi lao đến đẩy giạt bà già sang một bên xông thẳng vào cánh cửa vọng ra tiếng cười của mẹ.

Cửa tung ra. Trên sàn nhà vương vãi quần áo...

...

Tôi ngước lên. Mẹ đang ngồi bình thản giữa bốn năm người phụ nữ khác khâu cúc cho những bộ quần áo người ta đã may xong.

Đào Phong Lan

More...

BÓNG LÁ

By Đào Phong Lan

 

Mẹ giờ như lá trầu khô

Nằm buồn hiu hắt giữa mùa bão giông

Mẹ giờ như nước dòng sông

Xuôi về bến cũ mà không thấy bờ...


Thời gian không đợi

Chẳng chờ

Mẹ ngày xưa mắt ướt

giờ chân chim.

Tháng năm lặn lội con tìm

Một dòng sông

Một nổi chìm

nhớ

quên


Mười năm lá rụng bên thềm

Mười năm con lạc giữa miền nhân gian

Đem than hồng đổi tro tàn

Đem mầm xanh đổi lá vàng

Xót xa...


Năm đi qua

Tháng đi qua


một mình mẹ

một hiên nhà

vắng tanh...


*   *   *

Một hôm lá gẫy trên cành...



Đào Phong Lan

More...

LÒNG NGƯỜI TA LÀ GIẤY

By Đào Phong Lan

Hôm nay một chị bạn làm cùng công ty gửi một câu chuyện hay và cảm động post lên đây để mọi người cùng đọc.



LÒNG NGƯỜI TA LÀ GIẤY



Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông trong một lần ngao du sơn thuỷ thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.


Ngán thay trước khi chết có trăng trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng mới hoá phép giúp cho thiếu phụ ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà nơi người tình mới của mình mong đợi.


Người đạo sĩ về nhà đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ 7x7 là 49 ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.


Một ngày kia có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi chỉ 3 ngày sau người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.


Thế rồi được 7 ngày sau người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng ta mắc phải bạo bệnh chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.


Nào ngờ vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá mới tự tử mà chết.


Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử) cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó câu chuyện "vợ thầy Trang Chu" lưu truyền gần 2000 năm để chê cười cái gọi là "lòng dạ đàn bà".


Ngày nay lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi "hoàn thành kế hoạch" (2 con) mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên "tích cực cố gắng" mà mãi không thấy "kết quả". Người chồng vẫn giấu vợ thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực "phụ giúp" vợ mình...


Thế rồi một hôm người vợ vui vẻ thông báo những "nỗ lực cố gắng" của 2 vợ chồng đã có "kết quả tốt đẹp" cô đã có thai 3 tháng. Choáng váng nhưng người chồng giấu đi để đi "kiểm định lại". Kết quả biểu đồ của anh là 0%... Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.


Ấy cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...


Lại có người lấy email giả để chính mình chat và "thử lòng" người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng... và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng "trước sau như một"...


Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng lòng người ta là giấy chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?


Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình?


Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi vẫn là giấy... Mà đá cũng mòn vàng cũng phai huống hồ là giấy...


Người ta cùng là một người sao có lúc nhân từ đáng yêu lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.


Là những người thề non hẹn biển với nhau cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau mang cái xấu để dành cho nhau như thế thì đồng sàng mà dị mộng người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.


Ai ơi nếu còn thương nhau chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư? Vậy nên nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa. 

More...

Gmail đã "chết"?

By Đào Phong Lan

Thật bực mình 2 hôm nay không thể nào vào gmail được kể cả vào trang chủ của gmail cũng không xong. Phải chăng gmail đã "cáo chung"?

Lúc nào cũng chỉ thấy hiện ra trang "cannot find sever". Thế này thì làm sao còn cạnh tranh nổi với những dịch vụ khác? Thời gian qua rất nhiều người phàn nàn về sự "lừ đừ" của Gmail đến hôm nay thì "chết" hẳn. Không biết các chú quản trị của Gmail đi đâu rồi? Bao nhiêu mail quan trọng đang ở đó chờ mình giải quyết thế mà không tài nào mở ra được.

Thế mới biết MM giỏi thật chỉ có một mình mà chưa bao giờ để cho Vnweblogs "đau ốm" gì đến hai ngày dù bản thân MM thì đi bệnh viện tới mấy lần. Hoan hô MM!

More...

Em yêu anh phẩy

By Đào Phong Lan

Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp "Point" có nghĩa là dấu chấm) có một cậu con trai họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự giữa Rambo Charlemagne Ramses và Catona cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất. 

Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí ông đánh vần nhầm ra "V-I-R-G-U-L-E" và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy).

Khi biết điều này dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:
_ Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt

Và cái tên được giữ lại.

Cũng như cái tên của mình Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường mỗi khi điểm danh thầy giáo gọi: Point Virgule!
 Và Virgule đứng bật dậy như một dấu chấm than và đáp:_ Dạ có mặt!

Sau đó Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh Séraphine. Khi người ta yêu sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét mồ hôi đầm đìa bước trượt cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm một dầu chấm nhỏ xíu... khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh.
 

Ấy vậy mà... chính chữ ""u"" nhầm lẫn trong tên anh đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có biết như thế nào không?
 

Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói cố gắng bắt chuyện với anh ta gọi điện cho anh ta viết thư cho anh ta.... nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.
 

Một ngày nọ cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và chính hôm đó Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên ở đó.
 

Khi Virgule thấy Séraphine đến gần anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì không nhìn anh:

_ Tôi muốn gửi một bức điện- cô nói với một giọng buồn bã.

_ Xin cô vui lòng đọc nội dung... Virgule cầm bút và lắp bắp nói.
 

Cô đọc với giọng run run:
_ Je t"aime -virgule - Je t"adore- virgule- Je voudrais tant que tu me dises que tu m"aimes aussi- point. (Em yêu anh- ""phẩy""- em thương anh- ""phẩy""- em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em- "chấm" – Nhưng cũng có nghĩa là Em yêu anh Virgule – Em thương anh Virgule – em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em). 

Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu Séraphine nhắc lại.

Cô đọc:_ Je t"aime- virgule- Je t"adore- virgule...

_ Lần nữa nhé cô... - Virgule rụt rè.
 

Mỗi lần nghe câu đó đôi mắt anh lại sáng lên. Và đột nhiên Séraphine nhận ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng mi dài... nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt. Như có một phép lạ anh thì thầm với cô:

_ Anh cũng yêu em Séraphine.
 

Chỉ một chữ đôi khi thay đổi cả câu và một câu có thể thay đổi cả một số phận. Nếu Virgule tên là Virgile một nhà thơ cổ đại lớn nhất thì có lẽ bây giờ anh vẫn cô đơn.
 

Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có ba dấu chấm nhỏ...
 
 

(Sưu tầm)

More...

Buffet Bình Quới 2 : Một đi không trở lại

By Đào Phong Lan

Đọc được bài viết giới thiệu Buffet Bình Quới 2 với chủ đề "Món Ngon Miền Biển" với gần 100 món đọc lên đã thấy thèm đối với những người khoái hải sản: Mực một nắng nướng cua rang me tôm nướng cá thu... Tôi quyết định đi ăn vào chiều chủ nhật. Lên kế hoạch sẵn mới có hơn 5 giờ chiều cả nhà đã rục rịch chạy xe vào Bình Quới 2 mua vé Buffet với giá 116.000đ/ người. Nhìn vào trong thấy quang cảnh náo nhiệt lắm người ra người vào nhộn nhịp dù nắng chiều mới nhạt. Thế là hể hả xông vào.

Vào mới biết vì sao nhộn nhịp thế: Nghĩa là cũng như mình người ta đi hàng đoàn mỗi người cầm một cái dĩa lớn... trống trơn trên tay lượn qua lượn lại nhòm hết chỗ này đến chỗ khác mà cũng... không kiếm ra cái gì để... gắp. Tất cả đều hết sạch sành sanh những nơi mà còn đồ ăn thì cũng chỉ là thứ chẳng mấy ai... thèm ngó tới như ... bắp xào hành chiên bột đậu bắp chiên bột một vài loại gỏi rẻ tiền. Tịnh không thấy tôm cua hay mực như đã quảng cáo hoặc được oai hùng nêu lên trên 2 tấm bảng lớn treo ngay cửa bán vé. Đi hai vòng nữa cũng không có gì ăn tôi đánh liều (quên sĩ diện) chạy ra hỏi mấy anh chị đứng soát vé gần đó anh chị cười nhỏ nhẹ nói tôi chờ một chút có lẽ thức ăn sẽ được mang lên ngay.

Vì tin tưởng nên cũng ráng ngồi chờ chờ hơn một tiếng. Trong một tiếng đó cũng xông xáo lượn như chuồn chuồn để coi người ta có tiếp thực thì mình gắp. Thất vọng não nề. Không có gì khá hơn. Có một đôi lần người ta mang một món gì đó thì thiên hạ phải chen lấn giành nhau mà gắp lấy gắp để của đáng tội cũng không nhiều nhặn gì nên 10 người thì có 8 người quay ra với dĩa không. Trái cây cũng vậy mới thấy có 3 4 miếng dưa hấu quay đi quay lại đã hết sạch rồi còn chè có 3 món thì cũng phải xông vào giành may ra mới được một muổng... sương sa (không có) hột lựu. Một lát thấy cái bàn ghi "cua rang me" có người mang đồ ăn tới tiếp thực mọi người chạy tới. Ôi trời cua gì? Có người nói lớn: Té ra là... rạm rang me.

Đó là mình vào sớm thấy những người dẫn cả nhà gần chục người mua vé vào sau rồi cũng mang dĩa đi vòng vòng với vẻ mặt ngơ ngác mà tội. Hỏi thăm những người tới trước mình một chút thì có một ông người phương phi vẻ rất cáu phải ngồi ăn bánh bèo chén ở một góc rất đìu hiu.

Trả 116 ngàn mà tôi ăn được 2 cái bánh bèo và một chén cháo nhỏ. Lạm phát ở Bình Quới 2 thật là khủng khiếp.

Nhiều người chửi rằng đã bị lừa. Có cô bạn hiền hơn nhiều (gặp tôi mấy lần trên đường đi kiếm đồ ăn rồi thành quen) than thở với tôi rằng: "Chị ơi đi ăn buffet mà em phải ăn... cá viên vì không còn gì để chọn.

Về mà ấm ức cả mấy ngày sau.

Đây là một số hình ảnh khuyến cáo đừng ai lui tới:




Hình như đây từng là món nghêu rang me



Không biết đây là món gì vì cả buổi qua lại lúc nào nó cũng trong tình trạng "vườn không nhà trống"





Gỏi thì lúc nào cũng còn nhưng chẳng mấy người mặn mà do quá dở





Bắp xào thì còn nhiều nhất lúc nào cũng sẵn



Hàng chục người đã đi vớt với hy vọng tìm được một chú ốc còn sót lại ở đây



Món nướng luôn trong tình trạng không có gì để lấy



"CHị thấy không em lại phải ăn cá viên cho đỡ đói nữa rồi"

More...

Gọi điện thoại 15 phút miễn phí đi khắp thế giới

By Đào Phong Lan

Dịch vụ gọi điện thoại miễn phí của các trang web thường không duy trì được lâu khi số người đăng ký tăng đột biến vì vậy mà đối với những người có túi tiền eo hẹp “hành trình” tìm những dịch vụ mới vẫn luôn tiếp tục.

Bài viết này sẽ giới thiệu đến các bạn trang tokiva.com.

Khi đăng ký một tài khoản tại Tokiva bạn sẽ được tặng 15 phút để gọi điện. Khi bạn giới thiệu cho người khác dịch vụ Tokiva bạn sẽ được tặng tiền để tiếp tục gọi miễn phí. Với dịch vụ mới này bạn có thể gọi điện thoại miễn phí đến các số cố định và di động ở 162 quốc gia và vùng lãnh thổ khác nhau trên thế giới.


 

Đăng ký:

Trước tiên bạn truy cập vào địa chỉ http://www.tokiva.com bấm vào Sign up. Bạn lần lượt điền các thông tin cá nhân của mình vào:

- Họ tên (First Name Last Name).

- Địa chỉ e-mail của bạn (E-mail).

- Mật khẩu (Password).

- Quốc gia (Country): chọn Viet Nam - (84).

- Số điện thoại di động (Primary Mobile Phone): nhớ bỏ số 0 ở đầu ví dụ số điện thoại là 0986xxxxxx thì điền là 986xxxxxx.

- Loại máy (Phone type).

- Mã xác nhận ngẫu nhiên (Verification).


Lưu ý số điện thoại và email của bạn được sử dụng để kích hoạt tài khoản. Cuối cùng đánh dấu chọn vào mục I have read and agree with the Terms of Service và bấm Register.

Sau đó Tokiva sẽ gửi đến điện thoại của bạn tin nhắn chứa mã kích hoạt. Đồng thời Tokiva sẽ gửi vào hộp thư bạn đăng ký một email có tiêu đề Account Registration. Bấm vào liên kết kích hoạt tài khoản trong mail đó. Trang web mới mở ra bạn nhập mã kích hoạt ở trên vào mục Mobile activation code rồi bấm vào nút Submit.


Sử dụng:

Có hai cách gọi điện là gọi trung gian từ máy tính và gọi trực tiếp trên điện thoại di động. Tuy nhiên cách gọi trực tiếp trên di động khó dùng vì bạn phải tải và cài đặt chương trình Tokiva Mobile vào điện thoại của mình. Cách gọi điện thông qua máy tính đơn giản hơn nhiều bạn hãy bấm vào Login trong trang web để đăng nhập vào tài khoản của mình.

Tại mục To (my friend) bạn nhập vào số điện thoại cần gọi đến vào ô Phone theo mẫu:

- Mã quốc gia + Mã vùng (bỏ số 0) + Số điện thoại chẳng hạn gọi đến số 6252992 tại Hà Nội (04) thì nhập 8446252992.

- Nếu gọi đến điện thoại di động thì bỏ qua mã vùng. Ví dụ gọi đến số 0912581325 thì nhập 84912581325.

Kế đó gõ lại các ký tự mà bạn thấy trong ảnh vào phần Verification. Bấm nút Call.

Đợi khoảng vài giây máy điện thoại di động của bạn sẽ đổ chuông sau khi nhấc máy lên bạn sẽ nghe một câu tiếng Anh và kế đến là tiếng đổ chuông ở đầu dây bên kia. Khi đầu dây bên kia nhấc máy là lúc bạn có thể đàm thoại như đang gọi một cuộc điện thoại đường dài trên chính chiếc máy di động của bạn. Bạn hãy tranh thủ trò chuyện thật nhanh vì Tokiva giới hạn thời gian cuộc gọi trong 3 phút. Để xem cước phí cuộc gọi đối với từng vùng bạn bấm chuột vào mục Rates.


Khi tài khoản của bạn đã hết tiền bạn hãy giới thiệu người khác cùng đăng ký sử dụng dịch vụ của Tokiva. Với mỗi người đăng ký bạn sẽ có thêm 5 phút gọi. Bấm vào Account dãy số Referral Code là mã giới thiệu của bạn. Bạn chỉ việc mời bạn bè đăng ký bằng cách gửi đường dẫn có dạng http://www.tokiva.com/signup. php?refercode=mã giới thiệu cho họ.


Theo HOÀNG NGHĨA HẠNH - LBVMT

Việt Báo

More...

Hội Sơn Một Ngày Nắng

By Đào Phong Lan

Chùa Hội Sơn ở quận 9 sát cạnh sông. Đến đó phải qua những con đường mà cái vẻ vắng lặng xa xôi êm ả làm người ta tưởng đó không phải ở Sài Gòn. Ngay cả nơi gởi xe cũng lạ lẫm. Đến Hội Sơn giữa một ngày nắng mà tưởng chừng chỉ chút nữa là gió bão sẽ nổi lên quanh chùa. Nhưng tán me xanh ngắt đám hoa mơn mởn lại cho ta một cảm giác bình yên. Chùa vắng vì ít người đến mà sư dường như cũng như đi vắng...











































































More...

Tương tư (Trần Huyền Trân)

By Đào Phong Lan

“Tương Tư” là bài thơ làm tôi thích ngay từ khi nghe lần đầu tiên. Có lẽ tại cái man mác cứ dâng ngập trong những câu thơ tứ thơ rất hiện đại. Nhưng không phải bài thơ không có lỗi. Với tôi 4 câu đầu hay 4 câu giữa xuất sắc còn 2 câu cuối thì làm tôi bị hẫng: vừa vụng vừa có vẻ… sên sến. Nhưng nói cho cùng điều này không làm cho bài thơ không nằm trong danh sách những bài thơ yêu thích nhất của tôi.

 

Đây cũng là bài thơ tôi thích nhất của Trần Huyền